Thần giám – Chương 59

Chương 59: Ra tay

Edit: forever young

Phật Nộ liên

*******

Nhóm Yêu tu này không phải hạng lợi hại gì, mà chỉ tranh thủ lúc hỗn loạn để lẻn vào đây mà thôi.

Nhưng Đường Thời vẫn nhíu chặt mày, hắn cảm thấy mình không nên ra tay, nhưng lúc nãy lại đột nhiên không nhịn được. Hắn cũng không biết vì sao mình lại ra tay theo thói quen —

Tiểu hoà thượng bị Đường Thời cứu có chút kinh ngạc, tựa như không thể ngờ nổi một người trông có vẻ chẳng làm được gì như Thời Độ lại có thể ra tay cứu mình.

Đường Thời thầm thở dài trong lòng, biết rằng mình sẽ không tránh khỏi việc này.

Hắn không thể đứng nhìn nhiều tiểu hoà thượng như vậy gặp phải nguy hiểm ngay trước mắt.

Có lẽ nhóm tới đây là lính không chính quy, tu vi cao nhất cũng chỉ là hậu kỳ Trúc Cơ mà thôi. Đường Thời không muốn thân phận bị bại lộ — ít nhất là bây giờ chưa muốn, nếu không người nào không rõ sự tình sẽ tưởng là hắn đến học trộm mất.

Người dẫn đầu nhóm này là một con gấu đen. Đường Thời nhìn hắn, không ngờ lại cảm thấy hơi quen mắt, đây chẳng phải là con gấu hắn gặp được ở Mười tám cảnh Tiểu Hoang sao? Đúng là oan gia ngõ hẹp mà!

Hôm nay tâm trạng của Hùng Thừa không tốt lắm, bởi vì hắn bị phân cho một nhiệm vụ rất vặt vãnh, đó là dẫn một đám Yêu tu tới đây giải quyết bọn tiểu hoà thượng. Dù đúng là tu vi của hắn chỉ có hậu kỳ Trúc Cơ, nhưng tốt xấu gì cũng thuộc Hùng tộc, sao có thể đi làm những việc không có phẩm giá như vậy được?

Có điều, hắn vốn cho rằng nhiệm vụ này sẽ rất nhẹ nhàng, nhưng không ngờ ở đây lại xảy ra tình huống bất thường…

Dù con Thử yêu (yêu quái chuột) kia không phải là cao thủ gì, nhưng chỗ này chỉ toàn là tiểu hoà thượng Luyện Khí kỳ, để nó xử lý thì đáng ra phải không có vấn đề gì mới đúng. Thế nhưng giờ nó lại bị người ta bóp chết chỉ bằng một chiêu, Hùng Thừa hoàn toàn không thể ngờ tới việc này.

Thiên Chuẩn Phù Đảo đang có rất nhiều chuyện xảy ra. Lúc trước họ đến cảnh Khổ Hải Vô Biên tìm Ân Khương, cuối cùng lại là người khác đưa Ân Khương về, tuy nhiên dường như Ân Khương lại muốn làm phản Thiên Chuẩn Phù Đảo… Hiện tại Hùng Thừa cũng không hiểu rõ mọi chuyện cho lắm, chỉ có thể ôm theo một đống nghi vấn tới đây. Mà nghi vấn lớn hơn cả là có vẻ như tên Đường Thời kia từng xuất hiện tại Thiên Chuẩn Phù Đảo, nhưng lại biến mất chỉ trong nháy mắt, không biết lão tổ Ân Khương đã đưa hắn đi đâu.

Hắn vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy tiểu hoà thượng được người khác gọi là Thời Độ.

Hoà thượng kia cũng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh nhìn hoàn toàn sạch sẽ, nhưng không hiểu sao Hùng Thừa lại cảm thấy ánh mắt ấy có gì đó quen thuộc.

Rốt cuộc hắn đã nhìn thấy ánh mắt như vậy ở đâu…

Không nhớ được, thôi kệ.

Hắn hét to: “Giết sạch sẽ, đừng tha một ai!”

Đối với bọn họ, giết người là một việc rất đơn giản.

Hắn vừa ra lệnh, tất cả Yêu tu lập tức đỏ mắt xông lên. Đường Thời quả thực là muốn đụ cả nhà hắn, chơi vậy mà cũng được hả?

Hiện tại ở trong điện không có một ai từ Trúc Cơ kỳ trở lên. Có vẻ ở bên ngoài Thị Phi cũng đang gặp khó khăn, gã Khổng Cức kia lao tới tấn công thẳng vào Thị Phi, hai người lập tức giao chiến với nhau, các hoà thượng còn lại thì phải chống đỡ Yêu tu ở phía trước.

Tình hình chiến đấu rất hỗn loạn.

Đường Thời cắn răng một cái, lập tức lách người tiếng lên, tung chân đá văng một con Yêu tu từ đầu này tới đầu kia của đại điện, mỗi cú đá xử lý một con, hoàn toàn không lưu tình.

Ánh sáng chớp động quanh chân hắn, “Bốp” một tiếng, hắn xoay người đá bay một con, đồng thời đẩy bàn tay một cái, Tiểu Phiên Vân chưởng lập tức khiến Yêu tu đứng trước mặt bị đẩy bật ra ngoài. Lâu không dùng tới, uy lực của chiêu này đã hơn xưa nhiều.

Đường Thời quát to: “Đóng cửa điện.”

Cùng lúc đó, hắn lách người xông ra, đứng bên ngoài cửa điện.

Định Tuệ và Định Năng đều choáng váng. Họ hoàn toàn không hiểu tại sao tiểu hoà thượng ở chung sớm tối với mình lại đột nhiên trở nên lợi hại như vậy, chỉ có thể ngơ ngác đứng đờ cả ra.

Thậm chí Định Tuệ còn hô lên: “Thời Độ, ngươi làm gì vậy, mau quay lại — “

“Rầm” một tiếng, Đường Thời thẳng thừng vung tay lên, dứt khoát tự đóng cửa, lòng thầm nghĩ Định Tuệ đúng là lắm mồm.

Trước mắt hắn, các Yêu tu ngã trái ngã phải, một nửa đã bị Đường Thời đá cho tàn phế.

Đây là lần đầu tiên Hùng Thừa thấy các Yêu tu bị đối xử như vậy, lập tức lửa giận bùng lên: “Tiểu hoà thượng từ đâu chui ra mà dám kiêu ngạo như vậy?”

Đường Thời làm bộ làm tịch chắp tay: “Oan oan tương báo khi nào mới dứt, nên tìm chỗ khoan dung mà độ lượng. Chi bằng thí chủ buông đồ đao xuống, lập địa thành Phật.”

“Lập địa thành Phật cái con mẹ ngươi!” Hùng Thừa hừ một tiếng, quay đầu nhìn các Yêu tu còn chưa bị đá tàn phế, nói: “Xông lên làm thịt hắn!”

Một Yêu tu có vô số gai nhọn trên lưng xông lên, trong tay hắn cũng cầm một cây gai nhọn, chĩa về phía Đường Thời chuẩn bị tấn công.

Dạo gần đây Đường Thời đã học được không ít bài từ Tiểu Tự Tại Thiên. Dù hắn muốn tránh để lộ việc học trộm, nhưng mà giờ hắn đang ở trong cơ thể của một hoà thượng, phải sử dụng chiêu thức của Tiểu Tự Tại Thiên mới không khiến người khác nghi ngờ.

Đường Thời cố nén thôi thúc muốn hừ lạnh, giơ tay nắm chặt cây gai nhọn. Đối mặt với đôi mắt đỏ như máu của Yêu tu, hắn bỗng cảm nhận được một loại sát khí cô đọng đến khó tả.

“Con nhím à?”

Gã Yêu tu kia không nói lời nào. Đường Thời cũng biết đây là thời điểm chiến đấu, bèn ngậm miệng, sau đó tung một chưởng Nhất Phách Lưỡng Tán đặc trưng của Bát Nhã đường, lập tức khiến cây gai của Yêu tu gãy làm đôi. Tiếp đó, hắn vươn tay định chộp lấy Yêu tu, không ngờ tên này vừa thấy tình hình không ổn liền cuộn người lại thành một cục trên mặt đất.

Nó là một con nhím, nên khi cuộn người lại thì bốn phía đều là gai nhọn, trong chốc lát cũng khiến người ta không biết phải xuống tay thế nào.

Đường Thời hơi ngẩn ra, trong lòng cũng phát bực, vì vậy tâm lý trêu cợt lại nổi lên, hắn thẳng tay vận tiếp một chưởng Nhất Phách Lưỡng Tán. Một chưởng đập xuống, trên mặt đất lập tức xuất hiện một cái hố to, dù con nhím kia đã cuộn người lại nhưng vẫn bị chưởng này của Đường Thời đập cho lún thẳng xuống đất, không biết sống chết.

Hùng Thừa đâu thèm quan tâm con nhím kia sống hay chết, lập tức chỉ huy các Yêu tu còn lại tấn công vào trong điện.

Bắt giặc phải bắt vua trước, Đường Thời lạnh lùng nghĩ, quyết định đầu tiên phải giết chết tên ngu xuẩn này trước, sau đó mới giải quyết đám còn lại.

Hắn điểm mũi chân một cái, lao thẳng về phía Hùng Thừa. Thấy vậy, Hùng Thừa hơi giật mình, lòng thầm nghĩ chẳng lẽ tên hoà thượng này điên rồi?

Tốt xấu gì Hùng Thừa cũng là tu sĩ hậu kỳ Trúc Cơ, dù hắn có cảm thấy tu vi của Đường Thời có gì đó kỳ lạ thì cũng không để hắn vào mắt. Vậy mà giờ Đường Thời lại hướng thẳng về phía Hùng Thừa, thật khiến hắn hết nói nổi.

Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ rằng, ban đầu tốc độ của Đường Thời rất chậm, nhưng giữa chừng hắn đột nhiên mấp máy môi một chút, khiến tốc độ chợt tăng vọt lên trong nháy mắt. Hắn lập tức hoá thành một vệt tàn ảnh, chỉ trong giây lát đã tới trước mặt Hùng Thừa, đi cùng với đó là một nắm tay đang phóng đại trước mắt hắn.

Cú đấm này của Đường Thời ẩn chứa không ít linh lực, trực tiếp dộng thẳng vào mặt Hùng Thừa. Lực tác động cực lớn do tốc độ mang lại khiến Hùng Thừa bị đánh văng ra, hoá thành một đường vòng cung, rồi cuối cùng rơi xuống chiến trường ở trước điện.

Ở phía sau, các Yêu tu đã bắt đầu tấn công cửa điện. Đường Thời chửi thầm, lập tức xoay người niệm một câu “Thiên lý Giang Lăng nhất nhật hoàn” (Đi suốt một ngày, vượt qua ngàn dặm về tới Giang Lăng). Đây là Thần Hành Thiên Lý phiên bản siêu cấp, dù hắn không thể dùng đôi giày Thần Hành Thiên Lý của mình nhưng thân pháp vẫn cực kỳ nhanh. Người chú ý tới tình hình bên này mới vừa cảm thấy mắt mình hoa lên một chút, còn đám Yêu tu chỉ thấy có một vệt tàn ảnh vụt qua trước mặt, ngay sau đó đã bị quyền cước với sức mạnh cực đáng sợ đập vào người, chỉ có thể hộc máu tươi rồi bị ném ra bên ngoài.

Chỉ sau chốc lát, trên chiến trường náo nhiệt bỗng xuất hiện một khu đất trống.

Những người không ra tay mà chỉ đứng canh chừng ở phía xa lập tức chú ý tới chuyện này.

Ở bên ngoài Tiểu Tự Tại Thiên, Khổng Linh và Lận Thiên đều thấy được Đường Thời.

Khổng Linh nói: “Ta xuống dưới gặp con lừa già Tuệ Định một chút đây.”

Lận Thiên cười: “Được, Khổng Tước vương nhớ cẩn thận.”

Khổng Linh đi thẳng vào truyền tống trận ở Nhất Trọng Thiên không chút nghĩ ngợi.

Thiền sư Tuệ Định vừa mới dùng một viên Đại Hoàn đan để cưỡng chế ngăn chặn thương thế, thấy Khổng Linh đi lên, ông liền biết hôm nay Tiểu Tự Tại Thiên thực sự khó tránh khỏi kiếp nạn rồi. Nghĩ tới khốn cảnh của vô số thượng sư trên Tam Trọng Thiên, Tuệ Định cười thảm: “Ông trời muốn diệt Tiểu Tự Tại Thiên sao?”

Chưa nói đến việc các thượng sư đang ở thời khắc mấu chốt nên không thể xuống dưới, dù họ có xuống được thì cũng chưa chắc đã có thể ngăn cản hết thảy. Các tu sĩ cấp cao của Yêu tộc đều đã tới Đại Hoang, nếu Đông Hải thực sự xảy ra tình huống bất thường thì cũng chỉ có Tiểu Tự Tại Thiên gặp xui xẻo thôi có phải không?

Khổng Linh hoàn toàn không thèm để tâm tới thương vong của Yêu tu, đến cả tộc nhân của nàng dường như cũng chẳng khác biệt gì với các Yêu tu khác.

Trong đôi mắt chứa đầy trào phúng, Khổng Linh cười nói: “Trời đã muốn diệt Tiểu Tự Tại Thiên, thì còn nghĩ nhiều mà làm gì?”

Cây quạt lông xinh đẹp vừa phất lên, một làn gió thơm tức khắc toả ra. Không thể nghi ngờ gì, Khổng Linh là một trong những nữ tu xuất sắc của cả Yêu tộc, phong thái nhẹ nhàng của nàng gần như ngay lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Nhưng ẩn giấu dưới vẻ mỹ lệ này lại là sát khí vô tận.

Chỉ nghe “Soạt soạt” hai tiếng, đã có vô số ngân châm từ trong quạt bắn vụt ra. Đây là bí pháp của Khổng Tước tộc, có thể trực tiếp phá tan phòng ngự của tu sĩ. Khi đối phó với người của Tiểu Tự Tại Thiên, chỉ cần phá được phòng ngự của họ thì tất cả đều trở nên đơn giản hơn nhiều.

Lúc này đây, có thể nói là thiền sư Tuệ Định đã gần như không còn bất cứ năng lực chống trả nào. Ông mới vừa nâng tay lên thì đã hộc ra một búng máu tươi.

Trước đó thiền sư Tuệ Định đã bị trúng độc do Khổng Cức đánh lén, độc tố trong cơ thể còn chưa được loại bỏ sạch sẽ, vậy mà giờ ông lại muốn cưỡng chế vận linh lực, vì thế khí huyết ngay lập tức cuồn cuộn bốc lên.

Đã bao lâu không xuất hiện tình cảnh như thế này rồi? Tu La tràng tại Tiểu Tự Tại Thiên…

Tuệ Định đã không nhớ nổi nữa. Năm đó khi thiền sư Khô Diệp còn ở đây, ông mới chỉ là một chú tiểu nhỏ, vậy mà giờ đã cảnh còn người mất.

Thiền sư Khô Diệp đã xả thân hoá thành trăm tỉ tia sáng chỉ để cứu Tiểu Tự Tại Thiên khỏi nguy nan, vậy thì hôm nay chẳng lẽ ông lại không thể làm như vậy?

Tựa như chợt hiểu ra điều gì, thiền sư Tuệ Định mỉm cười, chắp hai tay trước ngực, mà cùng lúc đó hàng vạn luồng Phật quang cũng bao phủ phía sau ông — nhưng linh châm của Khổng Linh lại không hề xuất hiện trước mặt ông.

Mới vừa rồi Thị Phi còn đang chiến đấu với Khổng Cức, nhưng chỉ trong nháy mắt y đã đánh lui Khổng Cức rồi vụt tới bên cạnh Khổng Linh, cuốn hết vô số châm nhỏ vào trong ống tay áo rộng thùng thình. Động tác này tựa như đang khuấy động một cơn gió lớn, tạo cho người ta cảm giác tráng lệ như cưỡi gió bay lên.

Y hơi mím môi, vung tay lên, ném tất cả ngân châm ngược trở lại, sau đó chắp tay nói một câu “A di đà phật”.

Ánh sáng lạnh loé lên trong mắt, Khổng Linh gằn một tiếng “Được lắm”, sau đó bắt đầu vận chuyển “Đại Minh Vương Khổng Tước Tâm Kinh”.

Thực ra thì công pháp của Khổng Linh có cùng một nguồn gốc với Tiểu Tự Tại Thiên, tuy nhiên Khổng Tước tộc đã nhập vào Yêu tộc từ rất lâu nên công pháp vốn dũng mãnh hùng hậu cũng trở nên đầy ma quái. Nhưng Khổng Linh lại nghiên cứu rất sâu về Minh Vương Khổng Tước Tâm Kinh, tất cả các Khổng Tước vương đời trước đều là tu sĩ nam, chỉ có một mình nàng là nữ, đồng thời cũng là một người có tâm tư cực tinh tế tỉ mỉ. Lúc này đây, nhìn Thị Phi đánh về phía mình, nàng chỉ thầm cười khẩy.

Tiểu Tự Tại Thiên đã đi đến hồi kết từ lâu rồi, một đám hòa thượng tử thủ ở Đông hải đương nhiên cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.

Nàng giang hai tay ra, trang phục lộng lẫy trên người nhìn tựa như lớp lông vũ xinh đẹp, tiện đà nói: “Đồ liều lĩnh ngu xuẩn.”

Thị Phi không nói lời nào, chỉ đứng thẳng phía trước thiền sư Tuệ Định, không di chuyển lấy một phân.

Vô số đốm lửa nhỏ tựa Phật quang ngưng tụ trong mắt y rồi lại rụng rơi đi mất, chỉ nhấc tay một cái, vô số chỉ quyết và chưởng ảnh* đã được bắn ra. Thị Phi đã tu hành tại Tiểu Tự Tại Thiên mười mấy năm, lượng tri thức mà y học rộng lớn vô cùng, nếu kể hết ra chắc chắn sẽ làm người ta phát sợ, nhưng khi y thi triển nhiều loại thuật pháp cùng một lúc thì lại khiến người xem phải bàng hoàng.

(Hình minh họa chỉ quyết, chưởng ảnh)

Ngay trong khoảnh khắc giơ tay lên, Thị Phi đã tung ra Niêm Hoa chỉ và Bát Nhã thiền chưởng chặn đánh Khổng Linh.

Từ chỗ Đường Thời cũng thấy được tình hình nơi đó, hắn chỉ thấy là mụ Khổng Linh này ỷ có tu vi thâm hậu nên dùng tu vi áp chế Thị Phi. Còn về Thị Phi, dù y không có lợi thế gì, nhưng nhờ vào Phật pháp tinh thâm nên khi đối mặt với tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng không rơi vào thế yếu.

Chỉ trong nháy mắt, ánh sáng đã chớp lóe khắp một mảnh trời, yêu khí và Phật quang đan cài vào nhau thành một vùng sáng chói.

May mắn thế nào mà vừa nãy gã Hùng Thừa kia rơi trúng vào người Khổng Cức, khiến thuật pháp của Khổng Cức bị chặn lại, nhờ vậy mà Thị Phi mới có cơ hội thở dốc. Nhân cơ hội đó, Đường Thời phi thân lên, bay vụt qua một đống võ tăng đang mở sát giới.

Bình thường những võ tăng này vẫn luôn ăn chay niệm Phật, dù được gọi là võ tăng nhưng thực ra thì chẳng mấy khi ra tay mạnh bạo. Phật gia không sát sinh, thậm chí khi Thị Phi gặp nguy hiểm đến sinh mạng cũng vẫn sẵn lòng tha cho người khác, những tăng nhân này lại càng không cần phải nói.

Nhưng giờ phút này, vì sự tồn vong của Tiểu Tự Tại Thiên, họ hoàn toàn không còn sự lựa chọn nào khác — Thị Phi đã nói, mở sát giới.

Ấn Không đã giết đến đỏ cả mắt rồi. Vốn tính táo bạo, hắn đã thẳng thừng xông ra khỏi đội ngũ võ tăng. Khi bay qua bên cạnh hắn, Đường Thời không nhịn được mà nói: “Bên ngoài đại điện của Giới Luật viện cần có người bảo vệ, các tiểu hòa thượng đều ở trong đó!”

Ấn Không sửng sốt, hắn vốn tưởng tiểu hòa thượng này chỉ là người có duyên gặp mặt vài lần, nhưng giờ nghe hắn nói vậy lại cảm thấy đây chắc hẳn phải là một người quen cũ. Nhưng giờ không phải lúc để suy nghĩ nhiều như vậy, Ấn Không chỉ có thể vung Nguyệt Nha sạn đâm vỡ đầu Yêu tu trước mặt rồi mang theo máu tươi đầy người quay trở về.

Thấy Ấn Không đã quay về đại điện, Đường Thời cũng yên tâm.

Trong khi Ấn Không ở phía sau còn đang suy nghĩ không biết tiểu hòa thượng có phải là lão tổ nào đó chuyển thế không thì Đường Thời đã tới chính giữa chiến trường.

Trên mặt đường lát đá đã phủ kín máu tươi.

Đường Thời thấy Khổng Cức giang hai tay ra, biến về bản thể rồi bay tới phía mà Thị Phi và Khổng Linh đang chiến đấu kịch liệt. Hắn cười một tiếng, thầm nghĩ mình đúng là kẻ phá rối trời sinh, sau đó lập tức nhảy vụt lên như một tia sáng rồi giơ chân đá về phía Khổng Cức.

Ở bên dưới, mấy gã Yêu tu xui xẻo từng bị hắn đá đều cảm thấy da đầu tê rần, má nó chứ chân của tên này làm bằng sắt hả? Lúc nào cũng dùng chiêu này, hắn có mệt không vậy?

Câu trả lời của Đường Thời là — cực sướng!

Nhưng lần này, cú đá của hắn chỉ đến bụng của tên kia chứ không trúng bộ phận quan trọng.

Khổng Cức hoảng hồn, không biết tiểu hòa thượng này từ đâu chui ra mà lại ra tay tàn nhẫn như vậy, hoàn toàn không có lòng từ bi của người nhà Phật. Khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo cả đi, hắn biết giờ mình đã không thể đến hỗ trợ Khổng Tước vương Khổng Linh được nữa mà chỉ có thể dừng lại đối phó với tên này, đành phải giết chết hắn xong rồi tính tiếp vậy.

Vừa tập trung nhìn lại, Khổng Cức liền cảm thấy hòa thượng này có gì đó kỳ quái. Theo lý thì hắn chỉ có tu vi Luyện Khí kỳ, nhưng Khổng Cức lại có thể cảm nhận được rằng hắn rất mạnh, chỉ Trúc Cơ kỳ mới có thể có khí thế này.

Hắn cũng tu luyện Đại Minh Vương Khổng Tước Tâm Kinh, lập tức dùng chiêu Khổng Tước tung cánh tránh thoát đòn tấn công của Đường Thời. Sát tâm nổi lên, đôi cánh hắn lập tức hóa thành lưỡi đao sắc bén vung về phía Đường Thời — đây chính là thuật pháp hóa cánh thành đao.

Tu vi của Khổng Cức là Kim Đan kỳ, cao hơn Đường Thời hẳn một cảnh giới lớn, vì thế Đường Thời vốn đã phải chịu sức ép rất lớn khi chiến đấu với hắn. Lại thêm Đại Minh Khổng Tước Vương Tâm Kinh cũng là thượng phẩm hiếm có thuộc hàng kinh điển của Phật môn, vậy nên giờ đây người ta đang hơn hắn ở mọi mặt.

Hắn lập tức nhận thấy hai lưỡi đao sắc bén do đôi cánh của Khổng Cức hóa thành đang lao về phía đầu mình. Hai phía đều bị tấn công, chưa kể địch mạnh ta yếu, chỉ hơi bất cẩn một chút là sẽ mất mạng ngay lập tức.

Mọi người ở bên dưới đều bị cảnh này dọa sợ, Ấn Hư đang chống chọi với kẻ địch cũng không khỏi thốt lên một tiếng sợ hãi: “Cẩn thận”.

Mà Đường Thời lại có vẻ chẳng hay biết gì, mới chiêu đầu tiên đã đáng sợ như vậy, thực lực của Kim Đan kỳ quả thực là khiến người ta khiếp hãi.

Lợi thế duy nhất hiện tại của hắn là tốc độ. Tộc Khổng Tước thuộc loài chim, vốn là nhanh hơn tu sĩ nhân loại, tuy nhiên điểm nổi bật của Khổng Tước là sắc đẹp nên ưu thế tốc độ không đến mức khoa trương như chim Bằng cánh vàng hay Ưng tộc, do đó nếu xét về tốc độ thì Đường Thời còn hơn Khổng Cức một chút.

Giờ phút này, dựa vào một chút ưu thế về tốc độ đó, Đường Thời bay vụt lên trên từ giữa khe hở của hai lưỡi đao, tựa như đột nhiên được bám vào một cây cột chống trời mà leo lên tận trời cao. Hai lưỡi đao không chém được đầu Đường Thời lại càng khiến cho chiến ý của Khổng Cức được khơi dậy, bản thể của hắn ngửa đầu lên trời hét một tiếng dài, tức khắc âm thanh chấn động khắp chốn. Đến cả Khổng Linh ở một góc khác cũng phải liếc nhìn, biết là Khổng Cức đã thực sự động sát tâm.

Nhưng mà, tiểu hòa thượng kia có gì đó kỳ lạ…

Đương nhiên là Đường Thời có gì đó kỳ lạ. Hắn nắm bàn tay trái, biết rằng cơ thể này khó có thể thực hiện được các thuật pháp cao cấp của Trùng Nhị bảo giám, hắn phải nhanh chóng tìm cách khác.

Ngay khi Khổng Cức lao tới một lần nữa, đồng thời một vòng sáng đủ bảy màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím tụ lại quanh hắn, Đường Thời đột nhiên nhếch khóe môi, cho Khổng Cức một nụ cười có thể nói là dịu dàng.

Da đầu Khổng Cức giật giật, bản năng cảm giác được nguy hiểm, hắn lập tức muốn lùi lại.

Đáng sợ ở chỗ, Đường Thời chỉ đứng đó nhìn hắn thối lui. Chỉ sau chốc lát hắn đã lùi tới phía sau Thiên Vương điện.

Thị Phi từng nói với Đường Thời là ở Tiểu Tự Tại Thiên có rất nhiều Phật Nộ liên, nãy giờ hắn vẫn luôn tìm xem chúng ở đâu, mà không ngờ khi nhìn theo Khổng Cức thối lui, hắn chỉ liếc mắt một cái đã thấy được hồ sen ở hai bên bậc thang trước quảng trường nối giữa Thiên Vương điện và Đại Hùng bảo điện. Trên hồ là vô số đóa sen màu vàng kim tuyệt đẹp, hoặc nở rộ hoặc khép hờ, muôn hình muôn vẻ, đồng thời cũng gợi cho người ta cảm giác thần thánh đến khó nói thành lời.

Đường Thời liền học theo Thị Phi ngày đó, tạo thế niêm hoa rồi bắn một tia sáng vàng về phía một trong những hồ sen. Tia sáng chui vào trong nước rồi nổ tung, cả hồ sen tức thì dậy sóng, vô số lá sen màu vàng kim bắt đầu xao động giữa làn nước, mà vô vàn đóa sen vàng lại bỗng dựa theo sóng nước mà bay lên.

Giờ phút này, Đường Thời đứng giữa không trung, liên tục tạo thủ quyết, khiến vô số tia sáng bay vào hồ sen, khuấy động lên sóng lớn dập dồn.

Mà Khổng Cức vốn đang lùi lại, lúc này cũng đã sắp hạ xuống mặt đất trên quảng trường.

Đường Thời gằn giọng: “Chịu chết đi!”

Chỉ trong thoáng chốc, vô vàn đóa sen bắn ra khỏi hồ nước, bay tới vây quanh Khổng Cức. Khổng Cức còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe thấy tiếng hô dứt khoát của Đường Thời —

“Nổ, nổ, nổ!”

Mỗi một chữ “Nổ” vang lên là lại có một đóa sen nổ tung, cánh sen màu vàng kim tựa như ngọc lưu ly vỡ vụn, lóe lên muôn vàn tia sáng khiến người ta hoa cả mắt.

Đáng thương cho Khổng Cức bị vây giữa vụ nổ cực lớn này, trong tai hắn chỉ có tiếng nổ ầm ầm, thân thể càng là bị cánh hoa sen đâm ra vô số vết máu, khiến lớp lông vũ xinh đẹp lập tức bị hủy hoại. Mà đáng sợ là ở chỗ, vụ nổ này vẫn còn chưa kết thúc.

Mỗi một chữ “Nổ” nói ra đều đi kèm với một thủ quyết, ánh mắt của Đường Thời đầy nghiêm nghị, nhưng khóe môi hắn lại gợn lên một nụ cười có thể nói là vặn vẹo điên cuồng. Khi tiếng “Nổ” cuối cùng vang lên, giữa các kẽ ngón tay của Đường Thời đã có máu tươi chảy ra, mà trận nở rộ và nổ tung của Phật Nộ liên cũng đã tới một mức độ không thể khinh thường!

Đường Thời mở lòng bàn tay trái ra, lập tức có một quầng sáng đỏ như máu hiện lên. Hắn than khẽ một câu từ tận đáy lòng —

“Hoa lạc tri đa thiểu…” (Hoa rụng không biết bao nhiêu)

Câu thơ được nói ra cũng là lúc mười ngón tay tạo thành thủ quyết, tức khắc có vô số luồng sáng vàng tỏa ra từ giữa các ngón tay, sau đó nhập vào những đóa Phật Nộ liên còn chưa phát nổ. Khi thủ quyết hoàn thành, tất cả luồng sáng đều bị cắt đứt, đồng thời một tiếng “Đoàng” cực lớn vang lên, toàn bộ quảng trường, toàn bộ các bậc thang, toàn bộ Nhị Trọng Thiên đều bị ánh sáng vàng của Phật Nộ liên nổ tung bao phủ!

Dường như cả thế giới đều chìm trong tĩnh lặng.

Phật quang bao trùm khắp chốn, rồi tựa như lại có tiếng tụng kinh văng vẳng. Muôn vàn đóa sen rơi rụng, những cánh sen bay lơ lửng giữa không trung đẹp đến kinh người, vừa mang theo sát khí bất khả xâm phạm, lại cũng gợi lên một cảm giác hoang tàn đầy kỳ dị.

Hoa rụng không biết bao nhiêu, mà khi Phật Nộ liên rơi rụng, ắt phải mang theo vô số sinh mạng.

Trên quảng trường có một truyền tống trận, nó vừa vặn ở ngay trung tâm của vụ nổ. Vì thế chỉ trong nháy mắt, một đám Yêu tu của Hổ tộc và Báo tộc vừa lên Nhị Trọng Thiên đã bị nổ tan xương nát thịt, toàn bộ truyền tống trận cũng bị phá hủy hoàn toàn, đá vụn văng tung tóe khắp nơi, mà trên mặt đất chỉ còn một cái hố cực lớn — sức mạnh của vụ nổ quá đáng sợ!

Khổng Cức hoàn toàn không ngờ được rằng mình còn chưa chính thức giao chiến với tiểu hòa thượng kia mà đã rơi xuống hạ phong. Hắn còn bị sen vàng nổ tung cắt qua gò má, khiến khuôn mặt nữ tính có một vết máu dài, trông vô cùng đáng sợ.

Cảnh tượng hoành tráng này khiến tất cả mọi người đều phải bàng hoàng.

Thị Phi vừa mới thu hồi chưởng lực, thấy cảnh này  cũng bỗng có chút ngẩn ngơ.

Không phải ai cũng biết cách kích nổ Phật Nộ liên. Đó là linh thuật do Thị Phi tự nghĩ ra, còn chưa kịp đưa vào Tàng Kinh các, không ngờ lại được Đường Thời sử dụng…

Từ trước tới nay, Thị Phi mới chỉ dùng chiêu này ở hang động ngầm bên trong cảnh Khổ Hải Vô Biên, nói cách khác là chỉ có mình Đường Thời biết.

Quả nhiên chuyện xảy ra ngày đó không phải là ảo giác của y sao?

“Ngươi trông vậy mà lại là một hòa thượng si tình. Nghe nói ngươi đã phá sắc giới, nếu bị trói buộc nhiều như vậy thì sao không gia nhập giới Yêu tu của chúng ta luôn cho rồi?”

Nhìn Thị Phi thất thần trong nháy mắt, trong lòng Khổng Linh tràn đầy u ám. Trừ việc gã thủ hạ đắc lực Khổng Cức bị trọng thương, nàng vốn cho rằng cuộc tấn công hôm nay là chuyện đã ăn chắc nên hoàn toàn không nghĩ tới sẽ có sự cố gì xảy ra, thế nhưng hiện tại nàng lại không thể xử lý được tên Thị Phi này. Bất kể nàng dùng cách nào tấn công cũng đều bị Thị Phi hóa giải dễ như trở bàn tay. Không chỉ tiểu hòa thượng kia mà cả tu vi của gã Thị Phi trước mắt này cũng cực kỳ quái dị.

Thực ra tu vi của Đường Thời quái lạ vì hắn vô tình đoạt xá người khác, còn tu vi của Thị Phi kỳ lạ là bởi cảnh giới của y bị hạ xuống.

Thị Phi cũng biết mình không thể làm gì được Khổng Linh, nhưng không thể để cục diện bế tắc này kéo dài được.

Không một ai hiểu rõ tình hình bên trong Tam Trọng Thiên hơn Thị Phi.

Y chậm rãi nhắm mắt lại, thu hồi ánh nhìn đang đặt lên người Đường Thời, rồi sau đó chợt nở một nụ cười, “Ta không vào địa ngục thì ai và địa ngục.”

Khổng Linh đang định đáp “Để ta tiễn ngươi vào địa ngục” thì đột nhiên nhìn thấy ngay khi Thị Phi dứt lời, chữ Vạn xoay sang phải () trong mắt y bỗng chốc biến thành chữ Vạn xoay sang trái (), rồi sau đó hình hoa sen trong đồng tử của y cũng chìm xuống, thay vào đó là huyết sắc bao trùm.

Chữ Vạn dưới chân Thị Phi cũng theo đó mà đổi chiều, giữa không trung chợt nổi lên tầng tầng bóng sáng tựa như bóng mây phía chân trời, chỉ trong chốc lát đã bao trùm khắp không gian trên quảng trường.

Thiền sư Tuệ Định bỗng chốc mở to hai mắt, “Không đúng… Không đúng… Đây là ngoại đạo, đây là ngoại đạo! Thị Phi…”

Ở một góc khác, Đường Thời ra tay không chút lưu tình. Thấy kế hoạch dùng Phật Nộ liên đã thành công, dù bên phía Thị Phi đang xảy ra biến cố thì hắn cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ lao thẳng từ trên không xuống dưới với nụ cười vẫn treo trên môi. Tựa như một tảng đá hoặc một mảnh thiên thạch rơi xuống từ ngoài không gian, đôi chân hắn đạp cực mạnh xuống người Khổng Cức, khiến mặt đất trên cả Nhị Trọng Thiên đều hơi chấn động rồi nứt ra thành một cái hố lớn, toàn thân Khổng Cức đều bị lún sâu vào trong.

Khổng Cức vốn đã trọng thương, giờ lại còn bị Đường Thời đuổi tận giết tuyệt như vậy, gần như lập tức phải trở về dạng người.

Trong thời khắc yếu ớt như thế này thì đến cả việc duy trì bản thể cũng là lãng phí linh lực.

Thật ra không phải Khổng Cức bại dưới tay Đường Thời, mà là bại dưới thủ đoạn của hắn.

Hắn hoàn toàn không ngờ mình lại gặp phải một thứ vũ khí như Phật Nộ liên, mà cũng chưa có ai từng nghĩ tới những đóa Phật Nộ liên vô hại lại có tác dụng như vậy — hầu hết đệ tử của Tiểu Tự Tại Thiên đều chỉ coi nó là một loại thực vật bình thường dùng để trang trí, nhưng người học rộng hiểu nhiều như Thị Phi thì lại có thể nghiên cứu ra phương pháp đặc biệt để khai phá công dụng ẩn giấu của Phật Nộ liên.

Vừa vặn thủ đoạn này bị Đường Thời biết được, hiện giờ dùng đến, quả thực là đánh cho Khổng Cức trở tay không kịp.

Uy lực của hơn một ngàn đóa Phật Nộ liên nổ tung là đến cả con rắn hai đầu khổng lồ ngày trước cũng không thể chống cự được, nói gì đến kẻ vốn có lực phòng ngự rất yếu như Khổng Cức?

Khổng Cức ngã xuống, nhưng không có nghĩa là một người khác ở bên dưới cũng ngã xuống.

Trong lúc Đường Thời giao chiến với Khổng Cức, Vu Húc vẫn luôn muốn đánh lén, nhưng mà hai người kia chiến đấu quá kịch liệt nên gã hoàn toàn không tìm được cơ hội ra tay. Mà quan trọng hơn là — chiến cuộc biến hóa quá nhanh, gã không thể ngờ tình hình sẽ trở thành như vậy.

Hắn chưa từng nghĩ Khổng Cức lại có thể bại dưới tay tiểu hòa thượng này.

Nhưng bây giờ cơ hội đã tới.

Vu Húc thở ra một hơi, dựa vào tốc độ và thân pháp xuất sắc của Ưng tộc mà lẻn đến sau lưng Đường Thời nhanh như chớp. Một thanh đoản kiếm xuất hiện trong tay gã, thanh kiếm này tạo cảm giác mờ nhạt như không khí.

Lúc này Đường Thời đang vừa thu chân lại vừa nghĩ nên làm gì tiếp theo, chợt cảm thấy sau lưng lành lạnh, ngay sau đó đã cảm giác được đau đớn. Hắn phản ứng cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã trở tay tung một chưởng, lập tức tuyết bay đầy trời, trong phạm vi mười trượng (33m) đều phủ đầy băng tuyết — hóa ra khi đánh trả hắn cũng đã sử dụng “Đại tuyết mãn cung đao” (bão tuyết phủ đầy cung đao).

Vu Húc không ngờ Đường Thời lại có thể phản ứng nhanh đến vậy, càng nhìn càng thấy tên hòa thượng này chẳng giống hòa thượng chút nào. Gã chỉ giơ kiếm chắn, lập tức triệt tiêu đòn tấn công của Đường Thời.

Suy cho cùng thì hiện tại Đường Thời chỉ có cơ thể Luyện Khí kỳ và tu vi Trúc Cơ kỳ. Hắn vừa mới giải quyết được Khổng Cức, dù còn chưa giết được hắn ta nhưng ít ra cũng đã khiến hắn mất sức chiến đấu, giờ chỉ cần một chiêu cuối cùng là có thể kết liễu hắn, ai dè tự nhiên lại có một tên Vu Húc chạy ra phá rối.

Lúc này Đường Thời đã cực kỳ phẫn nộ, bèn mắng: “Cái tên Yêu tu này quá không thức thời!”

“Hòa thượng đáng chết…” Trong mắt Vu Húc lập tức nổi lên sát khí. Từ trước đến nay gã chưa bao giờ bị một gã hòa thượng mắng, hòa thượng của Tiểu Tự Tại Thiên dạo này quả thật là khiến người ta không thể hiểu nổi…

Ngay khi Vu Húc tới, Đường Thời đã biết mình không thể che dấu được nữa.

Hắn đưa linh lực xuyên thấu vào trong túi trữ vật, thay đổi vẻ ngoài của cơ thể trong túi một chút, sau đó hô to: “Phân thân thuật!”

Hắn vừa dứt lời, lập tức có một bóng người tách ra từ trong cơ thể Đường Thời. Vu Húc giật mình, vội giơ tay cản lại bóng người kia, nào ngờ đó chỉ là một chưởng do Đường Thời tung ra.

Thực ra vừa rồi Đường Thời chỉ dùng thủ thuật che mắt để tiến hành đổi cơ thể mà thôi.

Nhưng suy cho cùng thì đổi cơ thể trên chiến trường rất nguy hiểm, Vu Húc cho rằng Đường Thời đang định làm gì đó khó lường nên quyết tâm ngăn cản hắn, vì vậy gã lập tức đuổi theo đâm kiếm.

Đường Thời phát bực, mẹ nó chứ cái tên này phiền không chịu được.

Linh thể của hắn đã chui vào cơ thể gốc, nhưng phải một lát sau mới hoàn toàn dung hợp được. Lúc này hắn chỉ có thể miễn cưỡng khống chế thân thể, vì vậy sau khi tránh kiếm của Vu Húc, Đường Thời liền rơi thẳng xuống đất.

Cái tên mới vừa rồi còn diễu võ dương oai hô “Phân thân thuật” giờ lại đột nhiên rơi từ trên trời xuống, tình cảnh này khiến người ta không khỏi trố mắt nghẹn lời, nhưng chuyện bất ngờ hơn vẫn còn ở phía sau!

Ngay lúc đó bỗng xuất hiện một góc tăng bào màu lam nhạt tung bay trong gió, một bàn tay vụt tới đỡ lấy chiêu kiếm của Vu Húc, rồi chỉ hơi phất tay một cái đã đẩy kiếm của gã bật lại nhẹ như không.

Mọi người tập trung nhìn lại, không phải Thị Phi thì là ai?

Không ai ngờ tình cảnh kỳ dị này lại đột nhiên xuất hiện.

Lúc này Thị Phi đang đối mặt với Vu Húc, mà người đang đối chiến với Khổng Linh cũng là Thị Phi, từ đâu chui ra tận hai Thị Phi vậy?

Mọi người chợt nhớ tới câu “Phân thân thuật” mà tiểu hòa thượng Thời Độ nói trước khi rơi xuống đất, liền cảm thấy mình đã hiểu được sự tình, nhưng không một ai hiểu rõ hơn Đường Thời.

Trong giây phút cuối cùng trước khi rơi xuống đất, linh thể và cơ thể của Đường Thời rốt cuộc cũng dung hợp xong. Tuy nhiên nhờ cải trang mà cơ thể này trông hệt như tiểu hòa thượng Thời Độ, còn Thời Độ thật thì đã bị Đường Thời ném đến mặt sau của đại điện ngay lúc đang rơi xuống rồi.

Rốt cuộc người nào mới thực sự là phân thân, ai mà biết được?

Vu Húc vừa thấy Thị Phi liền hoảng sợ. Thanh danh của Thị Phi ở Tiểu Tự Tại Thiên rất lừng lẫy, chưa kể chỉ cần nhìn y chiến đấu với Khổng Linh mà không rơi xuống hạ phong là đã có thể thấy người này tuy tu vi không cao nhưng chiến lực tuyệt đối không thấp. Giờ này Thị Phi xuất hiện trước mắt gã, chẳng lẽ là muốn lấy hai chọi một sao?

Ngay sau đó gã liền thấy Thị Phi nâng tay lên, trong tay là một luồng kim quang chói mắt, hẳn là đang phát động một linh thuật đáng sợ nào đó. Sau lưng Vu Húc bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, nhưng ở bên dưới, Đường Thời lại chỉ cười lạnh.

Sau khi trở về với thân thể mình, hắn liền có một loại cảm giác thoải mái như cá gặp nước. Bàn tay vừa lật lên, Trùng Nhị bảo giám và Phong Nguyệt thần bút lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay hắn như ngày nào.

Đường Thời mở lòng bàn tay ra, Trùng Nhị bảo giám liền hóa thành thực thể trên tay hắn. Đường Thời không thèm nhìn mà niệm luôn: “Dạ lai phong vũ thanh.” (Đêm qua có tiếng mưa gió)

“Rào rào”, mưa xuống, tiếng gió thổi và tiếng mưa rơi nối liền không dứt.

Mọi người ngẩng đầu lên, bỗng có chút ngẩn ngơ.

Đã bao lâu Tiểu Tự Tại Thiên không có mưa rồi?

Nơi này chính là hoàn cảnh tốt nhất để thi triển phong quyết và vũ quyết*, bởi vì quanh đây đều là biển, hơi nước rất dồi dào.

(Phong quyết: pháp quyết tạo gió, vũ quyết: pháp quyết tạo mưa)

Đường Thời chỉ nói một câu, gió đã tới, mưa cũng tới.

Gió biển thổi phất qua mặt biển khiến sóng biển nổi lên, tầng tầng lớp lớp mây tụ lại nơi chân trời khiến bầu trời tối sầm xuống, rồi sau đó là mưa lớn quét qua toàn bộ Tiểu Tự Tại Thiên.

Vết máu trên mặt đất bị nước mưa hòa tan, chẳng bao lâu sau đã phủ kín đất trời trong màu máu.

Đây là gió rét, đây là mưa dài, hay đây là một cơn bão táp còn chưa tiến đến?

Đứng giữa mưa gió, vô số người bỗng thấy ngẩn ngơ, rồi dừng tay từ lúc nào không hay biết.

Cả thiên địa đều chìm trong một sắc u tối hoang tàn.

Vu Húc vẫn còn đang đề phòng “Thị Phi”. Thị Phi đưa cánh tay lên cao, luồng sáng vàng kim trên tay vẫn mãnh liệt như cũ. Đúng lúc này Vu Húc đột nhiên lao tới phía trước, định xử lý luôn Thị Phi. Xông lên trong lúc đối thủ đang thi pháp là giậu đổ bìm leo, nhưng giậu đang đổ chẳng lẽ không leo? Thằng ngu mới thế!

Trong khi gã điên cuồng lao tới đâm kiếm vào người Thị Phi, nét mặt Đường Thời hoàn toàn không thay đổi, chỉ có đôi mắt ánh lên vẻ mỉa mai mơ hồ. Đôi môi mỏng mở ra, hắn nói: “Nghi thị địa thượng sương.” (Ngỡ mặt đất phủ sương)

Sương!

Hơi lạnh đột nhiên ùn ùn kéo đến.

Gió trở lên lạnh căm, mưa cũng biến thành tuyết, là tuyết che trắng trời.

Có bao người ở đây cả đời chưa từng rời khỏi Tiểu Tự Tại Thiên, cũng chưa từng nhìn thấy tuyết.

Đây là tuyết, là tuyết trên biển, là tuyết máu phiêu diêu trên một hòn đảo đơn độc.

Bông tuyết rơi xuống, khiến máu loãng vừa được nước mưa hòa tan đông cứng lại trong nháy mắt.

Mặt đất trên cả quảng trường tức khắc trơn tuột, gần như không ai đứng vững.

Chỉ một câu mà có thể làm cả quảng trường đóng băng trong chớp mắt!

Đôi môi Đường Thời đã bắt đầu trắng bệch, hiển nhiên việc liên tục sử dụng hai linh thuật tạo cho hắn áp lực rất lớn. Nhưng vừa nãy chợt có một tia sáng lóe lên trong đầu hắn, Đường Thời không muốn bỏ qua tia sáng đó.

Lúc đổi thân thể Đường Thời đã gặp nguy hiểm, có lẽ là nguy hiểm cho người ta linh cảm, lúc đó Đường Thời chợt nảy ra một linh cảm xưa nay chưa từng có.

Chiêu thức kết hợp!

Sương tuyết bao phủ khắp mặt đất, kể cả những người đang đánh nhau ở phía xa cũng không ngờ đột nhiên lại xuất hiện cảnh tượng như thế này.

Linh lực đã hoàn toàn lan rộng, mà lúc này kiếm của Vu Húc cũng đã đâm vào người Thị Phi.

Một Thị Phi khác ở phía xa không có bất cứ phản ứng nào, ấn ký chữ Vạn () cực lớn vẫn xoay tròn không ngừng. Khi Thị Phi nâng tay lên, chữ Vạn ngưng tụ lại trong lòng bàn tay y rồi sau đó bay vụt về phía Khổng Linh. Trong mắt Khổng Linh tràn ngập sợ hãi, nàng lạnh giọng: “Ngươi dám mượn sức mạnh của tà ma ngoại đạo sao?!”

Nét mặt Thị Phi không hề thay đổi. Đôi mắt y đỏ như máu, trong mỗi con ngươi là một chữ Vạn () màu vàng kim — không ngờ lại là Phật Ma nhất thể.

Nhưng mà, rốt cuộc Phật là chủ đạo hay Ma là chủ đạo thì ngoài y ra chẳng ai biết được.

“Ngã Phật từ bi…”

Y chỉ hờ hững rũ mắt, “Lấy thân ta hóa thành Ma, vào địa ngục nhưng tính Phật chẳng giảm nửa phần.”

Nếu Thị Phi không mượn ma lực mà chỉ dùng Phật lực thì tuyệt đối không thể ra tay mạnh bạo với Khổng Linh, nhưng giờ khắc này Thị Phi không thể nương tay. Bất kể vì là Tam Trọng Thiên hay là toàn bộ sư môn, y đều không thể nương tay được.

Dù về sau có vạn kiếp bất phục thì giờ phút này cũng không oán không hối.

Giữa kim quang vạn trượng là ánh đỏ lấm tấm mơ hồ, chỉ trong giây lát, cây quạt trong tay Khổng Linh đã bị đánh bay. Nàng hét thảm một tiếng, rơi xuống khỏi Nhị Trọng Thiên.

Mà ở bên này, Đường Thời cũng đã tới thời khắc mấu chốt.

Cuối cùng Vu Húc cũng phát hiện có gì đó bất thường —

Kiếm của gã đâm vào trong thân thể Thị Phi nhưng lại chẳng khác gì đâm vào không khí… Không có gì hết, là giả!

Vì tên hòa thượng kia hô một câu “Phân thân thuật” nên gã cho rằng đây chính là một phân thân của Thị Phi, nào ngờ đó chỉ là giả!

Nhưng tỉnh ngộ cũng đã muộn rồi.

Đường Thời cười gằn một tiếng, “Mộng dài ai sớm tỉnh*, hôm nay tiện thể cho ngươi làm một giấc mộng, khi tỉnh mộng thì chính là — đại tuyết mãn cung đao!” (bão tuyết phủ đầy cung đao)

(Nguyên văn là “đại mộng thùy tiên giác”. Đây là một câu trong bài thơ “Vô đề” của Gia Cát Lượng. Chi tiết bài thơ (1))

Hắn duỗi tay ra, vô vàn sương tuyết trên bầu trời lập tức ngưng tụ thành một thanh trường đao trong tay hắn. Nhưng giờ phút này mọi người ở Tiểu Tự Tại Thiên lại cảm thấy cây đao đó quen thuộc vô cùng — đây chẳng phải là… Phá Giới đao sao?

Đó là một sự dung hợp xưa nay chưa từng có, linh thuật của Đạo gia trong Trùng Nhị bảo giám và Phá Giới đao của Phật môn đã dung hợp một cách hoàn mỹ!

Đường Thời bỗng tiến vào một cảnh giới kỳ diệu đến khó tả thành lời, hai loại linh lực chảy xuôi trong cơ thể, hơn nữa còn chớp động cực nhanh bên trong thức hải.

Trong giây phút giương đao chém gã Vu Húc đang hoảng sợ kia làm đôi, cõi lòng hắn tĩnh lặng vô cùng.

Bên trong thức hải, viên ngọc màu xám nhạt cuối cùng cũng từ từ nứt ra…

“Răng rắc…”

Âm thanh nhỏ bé vô cùng đó, lại tựa như khai thiên lập địa…

*******

(1) “Vô đề” – Gia Cát Lượng:

Đại mộng thuỳ tiên giác,
Bình sinh ngã tự tri.
Thảo đường xuân thuỵ túc,
Song ngoại nhật trì trì.

Dịch nghĩa – “Không đề”:

Trong giấc mộng lớn, ai là người tỉnh trước?
Trong cuộc đời này ta tự biết ta.
Đang yên giấc ngủ xuân trong ngôi nhà tranh,
Bên ngoài cửa sổ mặt trời (ngày tháng) cứ chậm rãi trôi qua.

Bản dịch của Tú Sót:

Mộng dài ai sớm tỉnh,
Đời ta ta biết ta.
Yên giấc xuân am cỏ,
Cửa sổ bóng câu qua.

(Lên trên)

*******

Người thương của tui vẫn chưa được tỏa sáng, tui buồn ;;A;;

 

One thought on “Thần giám – Chương 59

  1. Cuối cùng chủ nhà cũng ra chap mới rồi ❤️ ,cảm ơn chủ nhà nhiều lắm

I don't care what's in your hair, I just wanna know what's on your mind